VĨNH ĐỊNH ƠI, TA VỀ!
Chủ nhật - 31/08/2008 04:16
Giã từ vùng cát Hải Lăng với những hoa xương rồng nắng gió, lòng tôi không sao nói hết những cảm xúc vấn vương khi phải giã biệt quê cha sau từng ấy năm công tác. Biết bao kỷ niệm đầy ắp về một mái trường nay chỉ còn trong đồng vọng… Thêm nữa, tôi đang đứng trước một ngã rẽ để tìm về với bến đổ bình yên: xứ Triệu. Điều gì đang chờ tôi ở ngôi trường xứ Triệu ấy? Ngôi trường mà tôi chỉ mới nghe tên, chưa từng gặp một lần?
Chạy dọc qua những cánh đồng trải dài với những ruộng lúa, nương khoai tôi nghe lòng mình dâng lên một cảm giác thật nhẹ nhàng, dễ chịu, đâu đây trong nắng mới như có mùi rơm rạ gợi tình quê, chợt nhận ra hương vị quen thuộc quá của quê mình. Hương vị ấy cứ lan tỏa, lan tỏa cho đến khi tôi dừng chân trước cổng trường Vĩnh Định. Trước mắt tôi là một ngôi trường khang trang, bề thế đầy sức trẻ trong niềm vui hân hoan của ngày khai trường. Một sức bật đầy hứa hẹn.
Người đầu tiên tôi gặp là thầy hiệu trưởng Lê Văn Ích, thầy có dáng người nhỏ bé, nhanh nhẹn, đặc biệt là cung cách làm việc hết sức giản dị, dễ gần. Rồi chị Lan, chị Hưởng, chị Hiền…Các chị đã giúp tôi sớm hòa mình với một môi trường mới. Mảnh đất, con người nơi đây thật hiền hòa, êm dịu như con sông Vĩnh Định vẫn ngày đêm miệt mài bồi đắp phù sa. Thầy cô ở đây ai nấy tràn trề sức trẻ nên không thiếu lòng nhiệt huyết và sự quyết tâm để làm nên tầm vóc một ngôi trường. Các em học sinh đều chăm ngoan, lễ phép, có nề nếp tốt, biết vâng lời thầy cô. Nhìn các em với những đôi mắt trong sáng, lấp lánh như những vì sao, từ trong thâm tâm tôi biết mình phải làm gì.
“Vĩnh Định ơi, ta về”! Xin cảm ơn nhà thơ Võ Văn Hoa đã nói hộ lòng tôi trong câu hát.Giã biệt quê cha để về với quê chồng từ buổi ấy, xin nguyện gắn bó ngôi trường như đã có duyên nợ tự bao giờ. Sắc thu đã trải vàng trên những con đường, tiếng dòng sông thầm thì câu hát “người ơi người ở…”Lòng đất vang vọng tiếng nói ân tình. Rồi đây, những chuyến đò quê hương sẽ tìm được bến bờ neo đậu: bình yên. Trong tôi, tình yêu đã “làm đất lạ hóa quê hương” thật rồi!
Trần Thị Thu Hương
Tác giả bài viết: minhhieustudent